GÓC CHIẾN SỸ TRẺ

Câu chuyện người lính: Tình đồng chí

(Cập nhật ngày: 21/04/2018, Số lượt xem: 1372)
   

Thế hệ “Bộ đội @” thời nay quả đã khác trước rất nhiều về cách bày tỏ tình đồng đội. Vì rằng môi trường công tác và nhiệm vụ cụ thể hàng ngày đã khác đi rất nhiều, nhưng trong những đêm khuya đối diện với bản thân mình, những lúc phải tự mình ra quyết định “ngủ lại hay là gác tiếp đây”, thì những suy nghĩ, tâm tư của họ vẫn giữ vẹn nguyên và tái lập những “Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ”. Mẫu chuyện mà tôi kể dưới đây chứng tỏ nhận định đó.


Đêm, Thượng sỹ Đinh Din – Trung đội phó trung đội BB6/Đại đội BB2 đang êm đềm trôi vào giấc ngủ thần tiên bên gối mộng, thì bỗng một chiến sĩ “dựng” anh dậy: “Báo cáo anh, em đã hết phiên gác, giờ là ca của Tiến nhưng đồng chí ấy rất mệt, không dậy được…”. “Thôi, để cho Tiến ngủ, Anh sẽ báo với chỉ huy để thay thế”. Vừa dụi mắt cho tỉnh hẳn, Trung đội phó Đinh Din vừa quả quyết nói như vậy. Đây không phải lần đầu thượng sỹ Đinh Din đề nghị cấp trên cho mình gác thay chiến sỹ khi có những tình huống trục trặc giữa đêm khuya.

Nhập ngũ tháng 09 năm 2005 tại đơn vị Đại đội BB2 anh hùng, đến tháng 12 năm 2005, Din được Chỉ huy đơn vị tin tưởng đề nghị cho đi học lớp tiểu đội trưởng ở trường Quân sự Quân khu 5. Sau khi tốt nghiệp ra trường anh được phân công trở lại đơn vị cũ công tác và giữ chức vụ ở vị trí “đầu binh cuối cán”, anh đã nhiều lần quyết định gác thay cho chiến sỹ với những hoàn cảnh khác nhau. Tôi rất ngạc nhiên khi biết rằng, trường hợp gác thay được Din quan niệm là “chuyện vặt ở Trung đội” và “mọi người trong đơn vị đều sẽ hành động như em khi gặp tình huống”.

Thưa các đồng chí!

Những ai đã một lần khoác lên mình bộ quân phục để thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng của người thanh niên đối với Tổ quốc, thì chắc chắn sẽ biết rõ giấc ngủ quý giá đến mức nào. Sau một ngày luyện tập đầy mệt mỏi, giấc ngủ là “bầu sữa” ngọt ngào để tiếp thêm cho người chiến sỹ nguồn sinh lực mới để đủ sức “ngốn” tiếp những giáo án huấn luyện tiếp theo.
Gác đêm là một nhiệm vụ làm gián đoạn “bầu sữa” đó. Kỷ niệm dưới đáy ba lô của những người một thời quân ngũ, không thể thiếu ký ức của những đêm đứng gác một mình dưới ánh trăng mờ sương… lãng mạn đấy, nhưng không phải là không có chuyện này, chuyện nọ. Đã có những anh chàng láu cá, đắp chăn giữa đêm hè nóng nực để thân mình toát mồ hôi hòng… thoát gác. Đã có những chàng mắc mùng, sắp chăn gọn gàng rồi đi ngủ nhờ giường khác với hy vọng… trốn gác. Cuộc sống của những chiến sỹ biết bao hỷ, nộ, ái, ố xoay quanh câu chuyện về gác.

Đinh Din vốn cũng thuộc tuýp người thèm ngủ như bao nhiêu chàng trai tuổi hai mươi khác. Nhưng những suy nghĩ của một người cán bộ đã qua rèn luyện giúp anh có cái nhìn “chín” hơn so với bạn bè cùng trang lứa. Din tâm sự rằng: “Tiểu đội trưởng hay trung đội phó chỉ hơn chiến sỹ có “một tý” về tuổi quân, nếu không hiểu, không chia sẻ cùng họ thì khó lòng chỉ huy được chừng ấy con người. Gác thay là một sự chia sẻ và đôi khi, việc mất đi một vài tiếng đồng hồ để ngủ, lại đem lại cho tôi những tình cảm đồng đội không dễ gì có được”.

Có một thực tế mà những cựu chiến binh một thời trận mạc tiếc rằng: cái thời “thương nhau tay nắm lấy bàn tay” của bộ đội hình như đã phôi phai. Nhưng tôi lại có một ý nghĩ khác. Thế hệ “bộ đội @” thời nay quả đã khác trước rất nhiều về cách bày tỏ tình đồng đội, vì rằng môi trường công tác và nhiệm vụ cụ thể hàng ngày đã khác trước rất nhiều, nhưng trong những đêm khuya đối diện với… bản thân mình, những lúc phải tự ra quyết định “ngủ lại hay gác tiếp đây”, thì những suy nghĩ, tâm tư của họ vẫn giữ vẹn nguyên và tái lập những “Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ”.
 

Đoàn TN Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh
 

Các tin khác

PHÓNG SỰ ẢNH